SEN – ÁNH SÁNG CỦA SỰ AN LÀNH

share facebook
Một bức tranh xưa có ký rõ ràng mà chưa rõ tác giả là ai, nhưng càng ngắm càng thấy có một vẻ đẹp tĩnh tại và đầy chất thiền. Những đóa sen hồng vươn lên giữa những tầng lá xanh thẫm, mềm mại mà thanh khiết, tạo nên cảm giác bình yên rất riêng.
Điểm cuốn hút của tác phẩm nằm ở ánh sáng. Họa sĩ không diễn tả ánh sáng bằng những tương phản mạnh mà để nó lan nhẹ từ khoảng trời phía sau, xuyên qua một lớp không gian mờ ảo rồi dừng lại trên những cánh sen. Nền tranh sáng dần về phía trên, trong khi những tàu lá phía dưới chìm trong sắc xanh trầm, khiến những bông sen như tự phát sáng từ bên trong.
Đặc biệt, búp sen vươn cao ở phía phải giống như đang hướng về miền sáng. Từ vùng tối của lá, những thân sen mảnh mai vươn lên, đón lấy khoảng trời thanh sáng phía trên. Chính cách tổ chức sáng tối ấy khiến bức tranh không chỉ dừng ở việc tả sen, mà còn gợi một ý niệm đẹp: con người dù đi qua những khoảng tối vẫn luôn có thể hướng về ánh sáng, về những điều thiện lành và tốt đẹp hơn.
Trong văn hóa phương Đông, sen vốn tượng trưng cho sự thanh tịnh, trong sạch và hướng thiện sinh ra từ bùn nhưng không nhiễm bùn. Vì thế, ngắm bức sen vào ngày mùng Một lại càng có ý nghĩa: như một lời nhắc giữ lòng thanh thản, bỏ lại những muộn phiền và đón tháng mới bằng một tâm thế sáng trong.
Mùng Một ngắm sen, ngắm cả một khoảng sáng trong tranh mong tâm an, lòng sáng, những điều chưa thuận rồi sẽ qua và phía trước luôn là ánh sáng của bình an, may mắn và những điều tốt đẹp.
share facebook